× Shopee Deal

Xin Chờ Đợi

Nội dung sẽ sẵn sàng sau:

5

(Tự động chuyển tiếp sau khi đếm ngược kết thúc)

TҺιếu Tá CҺĩa Súпg Vào Vợ vì пgҺe lờι xúι gιục của Ьồ , 30 PҺút Sau Bṓ Vợ Là Bộ Trưởпg Quṓc PҺòпg Đếп kҺιếп Һắп pҺảι trả gιá ƌắt .

Facebook
Twitter
LinkedIn
Pinterest
Pocket
WhatsApp

TҺιếu Tá CҺĩa Súпg Vào Vợ vì пgҺe lờι xúι gιục của Ьồ , 30 PҺút Sau Bṓ Vợ Là Bộ Trưởпg Quṓc PҺòпg Đếп kҺιếп Һắп pҺảι trả gιá ƌắt ………..

Anh Tuấn từng là niềm tự hào của cả khu tập thể quân đội. Ba mươi bảy tuổi, quân hàm thiếu tá, dáng người cao lớn, gương mặt rắn rỏi, nói năng chuẩn mực. Ngày anh cưới Mai, ai cũng bảo cô gái ấy có phúc lớn. Mai hiền, ít nói, làm giảng viên đại học, chưa từng khoe khoang việc bố mình là ai. Ngay cả khi sống chung gần mười năm, hàng xóm cũng chỉ biết bố vợ anh là một cán bộ về hưu, ít xuất hiện, tính trầm lặng.

Cuộc hôn nhân của họ ban đầu êm ấm. Nhưng từ khi anh Tuấn được điều về đơn vị mới, mọi thứ bắt đầu đổi khác. Công việc áp lực, thường xuyên đi công tác, tiếp xúc nhiều mối quan hệ bên ngoài, anh dần xa vợ. Và rồi, trong một chuyến huấn luyện dài ngày, anh quen Ly – một nữ nhân viên hợp đồng tại doanh trại.

Ly trẻ, đẹp, nói chuyện khéo, lại biết cách đánh vào lòng tự ái đàn ông. Cô ta thường thủ thỉ bên tai anh những câu tưởng chừng vô hại nhưng đầy độc địa.

“Anh giỏi thế này mà về nhà lại phải sống dưới bóng vợ à?”“Em nghe người ta nói, đàn ông mà để nhà vợ lấn át thì coi như hết đời.”

“Anh có biết ngoài kia người ta đánh giá anh thế nào không? Bảo anh cưới vợ dựa hơi gia đình đó…”

 

Ban đầu, anh Tuấn gạt đi. Nhưng lời nói lặp lại nhiều lần, đúng lúc hôn nhân nguội lạnh, đã âm thầm gieo mầm nghi ngờ. Anh bắt đầu soi mói vợ. Thấy Mai ít nói, anh cho là khinh thường. Thấy cô không than phiền, anh nghĩ cô coi thường mình. Thấy bố vợ thỉnh thoảng có xe quân đội đến đón, anh lại càng bức bối.

Ly biết rất rõ cách đổ thêm dầu vào lửa.

“Anh thử nghĩ xem, nếu một ngày bố vợ anh không còn quyền lực, liệu cô ấy còn coi anh ra gì?”
“Hay anh chỉ là con tốt thí trong mắt họ?”

Đỉnh điểm là tối hôm đó.

Mai tan giảng về muộn. Vừa bước vào nhà đã thấy anh Tuấn ngồi trong phòng khách, khẩu súng ngắn quân dụng đặt trên bàn. Ánh mắt anh đỏ ngầu.

“Cô đi đâu?” – anh hỏi, giọng lạnh tanh.“Em ở trường, sinh viên thi bù…”

“Đủ rồi!” – anh đập tay xuống bàn – “Cô nghĩ tôi là thằng ngu à?”

Mai đứng sững. Cô chưa từng thấy chồng như vậy.

“Bao năm nay cô coi tôi là cái gì? Một thằng ở rể ăn bám à?”
“Anh nói gì vậy Tuấn? Em chưa từng…”

Chưa kịp nói hết câu, anh đã chĩa thẳng súng vào vợ. Mai tái mặt, tim như ngừng đập.

“Cô và bố cô xem tôi là trò cười, đúng không?”
“Tuấn, anh bình tĩnh lại, bỏ súng xuống đã…”

Nhưng lúc đó, trong đầu anh chỉ còn tiếng nói của Ly vang vọng: “Anh mà không làm rõ hôm nay, cả đời sẽ bị họ dẫm lên đầu.”

Mai không khóc. Cô chỉ nhìn anh rất lâu, ánh mắt buồn đến lạ.

“Anh biết không, thứ làm em đau nhất không phải khẩu súng đó…”
“…mà là việc anh tin lời người ngoài hơn vợ mình.”

Ngay lúc ấy, chuông cửa vang lên.

Anh Tuấn giật mình, tay súng run nhẹ. Mở cửa, anh chết lặng.

Bố vợ anh đứng đó. Ông mặc thường phục, dáng người gầy nhưng thẳng, ánh mắt sắc lạnh. Sau lưng ông là hai sĩ quan quân đội cấp cao và một xe biển xanh đỗ sát lề.

“Cậu đang làm gì trong nhà con gái tôi?” – giọng ông trầm, không cao nhưng khiến không khí đông cứng.

Mai bật khóc.

“Bố…”

Anh Tuấn bàng hoàng. Lần đầu tiên trong đời, anh thấy ánh mắt bố vợ không còn hiền hòa.

“Thiếu tá Tuấn.”
Ông gọi đúng cấp bậc, không gọi tên.

“Cậu có biết hành vi vừa rồi của mình là gì không?”

Anh lắp bắp, tay buông rơi khẩu súng xuống sàn.

“Con… con chỉ…”

“Im lặng.”

Một từ duy nhất, nhưng đủ khiến anh cúi đầu.

“Ba mươi phút trước, tôi nhận được cuộc gọi từ một người quen trong đơn vị của cậu.”
“Họ nói với tôi rằng cậu đang có dấu hiệu mất kiểm soát nghiêm trọng.”

Ông quay sang nhìn con gái, giọng dịu hẳn.

“Con có sao không?”

Mai lắc đầu, nước mắt rơi không thành tiếng.

Ông quay lại, ánh mắt lạnh như thép.

“Cậu biết tôi là ai rồi chứ?”

Anh Tuấn gật đầu, cổ họng khô khốc.

“Tôi không đến đây với tư cách bố vợ.”
“Tôi đến với tư cách người chịu trách nhiệm cuối cùng về kỷ luật quân đội.”

Ông ra hiệu. Hai sĩ quan bước vào, thu giữ súng, lập biên bản ngay tại chỗ.

“Thiếu tá Tuấn, cậu bị đình chỉ công tác tạm thời.”
“Ngày mai, cậu sẽ làm việc với hội đồng kỷ luật.”

Anh quỵ xuống ghế. Mọi thứ sụp đổ trong khoảnh khắc.

Ly – người đàn bà đã xúi giục anh – bị triệu tập ngay trong đêm. Những tin nhắn, đoạn ghi âm, lời kích động được đưa ra đầy đủ. Cô ta bật khóc, van xin, nhưng không còn đường lui.

Vài tuần sau, kết luận chính thức được công bố. Anh Tuấn bị tước quân hàm, cho xuất ngũ vì vi phạm kỷ luật nghiêm trọng, đồng thời phải tham gia điều trị tâm lý bắt buộc.

Ngày ký quyết định, anh nhìn thấy Mai đứng ngoài hành lang. Cô không oán trách, không mắng chửi. Chỉ nói một câu:

“Em từng tin anh sẽ là người bảo vệ em cả đời.”

Anh bật khóc như một đứa trẻ.

Sau biến cố, Mai đưa con về sống cùng bố mẹ. Ông không cấm đoán, không ép buộc con gái phải ly hôn. Ông chỉ nói:

“Quyền quyết định là của con.”

Một năm sau, anh Tuấn chủ động ký đơn ly hôn. Anh biết, có những lỗi lầm không thể sửa bằng lời xin lỗi.

Mai tiếp tục dạy học. Cô mạnh mẽ hơn, bình thản hơn. Bố cô vẫn là Bộ trưởng Quốc phòng, nhưng với Mai, ông chỉ là người cha đã đến đúng lúc, không phải để trả thù, mà để ngăn một bi kịch.

Còn anh Tuấn, cái giá anh phải trả không chỉ là quân hàm, mà là cả niềm tin của người phụ nữ từng yêu anh bằng cả cuộc đời.

Và đó là bài học đắt giá nhất.

Bài viết mới cập nhật:

error: Content is protected !!

 

Nguồn: https://fleuri.info/19263/

Facebook
Twitter
LinkedIn
Pinterest
Pocket
WhatsApp

Never miss any important news. Subscribe to our newsletter.

Related News

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Never miss any important news. Subscribe to our newsletter.

Recent News

Editor's Pick