× Shopee Deal

Xin Chờ Đợi

Nội dung sẽ sẵn sàng sau:

5

(Tự động chuyển tiếp sau khi đếm ngược kết thúc)

Tôi lương tháng 14 triệu, mẹ chồng b/ắt tôi phải đưa 9 triệu cho em chồng. Bà còn tuyên bố: “Không đưa thì l//y hô//n!”, tôi chỉ nói một câu khiến cả nhà ch/ết lặ/ng…

Facebook
Twitter
LinkedIn
Pinterest
Pocket
WhatsApp

Tôi lương tháng 14 triệu, mẹ chồng b/ắt tôi phải đưa 9 triệu cho em chồng. Bà còn tuyên bố: “Không đưa thì l//y hô//n!”, tôi chỉ nói một câu khiến cả nhà ch/ết lặ/ng…

Tôi tên Lan, 28 tuổi, làm nhân viên kế toán trong một công ty xuất nhập khẩu. Sau nhiều năm cố gắng, tôi đạt mức lương 14 triệu một tháng – không quá cao so với nhiều người, nhưng với tôi, đó là thành quả sau bao nỗ lực học hành và làm việc quần quật. Tôi cứ nghĩ khi lập gia đình, chồng sẽ là chỗ dựa, gia đình chồng sẽ là nơi tôi có thể tìm thấy sự bình yên. Nhưng đời không như mơ.

Chồng tôi, Nam, hiền lành, nhưng nh/u nh/ược. Từ ngày cưới, tôi luôn cố gắng vun vén, tiết kiệm để lo cho tổ ấm riêng. Thế nhưng mẹ chồng – bà Thoa – lại có tư tưởng rất khác. Bà thương con trai út – tức em chồng tôi – hết mực, đến mức mọi thứ trong nhà đều xoay quanh cậu ấy.

Một buổi tối, sau bữa cơm, bà gọi tôi và Nam lại nói chuyện:

– Lan à, lương con tháng này bao nhiêu?

Tôi đáp thật:

– Dạ, 14 triệu ạ.

Bà gật gù rồi nói như ra lệnh:

– Tốt. Vậy từ nay, mỗi tháng con đưa cho mẹ 9 triệu, để lo cho thằng Tùng (em chồng). Nó cần tiền học, cần tiền sinh hoạt. Con gái đi lấy chồng thì phải có trách nhiệm lo cho gia đình chồng.

Tôi s/ững s/ờ. Tôi vẫn giúp khi cần, nhưng việc bắ/t tôi đưa phần lớn lương cho em chồng thì thật v/ô l/ý. Tôi nhìn sang Nam, mong anh lên tiếng, nhưng anh chỉ cúi đầu, im lặng.

Tôi nhẹ nhàng đáp:

– Mẹ ạ, con không tiế/c, nhưng con cũng cần lo cho bản thân, còn muốn dành dụm chút ít cho tương lai. 9 triệu là quá nhiều, con không kham nổi.

– Nếu con không đưa thì l/y hô/n đi! Nhà này không cần một đứa con dâu í/ch k/ỷ!

Không khí nặ/ng n/ề bao trùm cả phòng khách. Tôi thấy tim mình nh/ói lên, còn Nam vẫn ngồi im, không dám cã/i mẹ. Nước mắt tôi trực trào, nhưng tôi hít một hơi thật sâu, rồi bình tĩnh nói một câu…

…Tôi lau nước mắt, nhìn thẳng vào mẹ chồng, giọng bình tĩnh đến lạ:

“Mẹ ạ, con đồng ý ly hôn. Nhưng trước khi ký đơn, con xin mẹ và cả nhà trả lại cho con những gì con đã gánh thay suốt 3 năm qua.”

Cả phòng chết lặng.

Mẹ chồng sững người:
– “Cô… cô nói cái gì?”

Tôi không còn run nữa. Bao uất ức dồn nén bấy lâu như được tháo nút.
– “Ba năm nay, mỗi tháng con đưa mẹ từ 5 đến 7 triệu ‘tự nguyện’. Con trả nợ học phí cho em Tùng 60 triệu. Con mua laptop cho em 25 triệu. Con lo tiền thuốc men, hiếu hỉ, giỗ chạp bên nội gần 100 triệu. Tổng cộng hơn 300 triệu – đều từ lương con, không phải tiền của anh Nam.”

Nam ngẩng phắt đầu lên, mặt tái đi.
– “Lan… anh…”

Tôi quay sang chồng, cười buồn:
– “Anh đừng nói gì. Khi mẹ anh bảo ‘không đưa tiền thì ly hôn’, anh đã chọn im lặng rồi.”

Mẹ chồng lắp bắp:
– “Cô… cô là con dâu, làm vậy là đúng!”

Tôi gật đầu:
– “Vâng, con dâu thì có nghĩa. Nhưng con dâu không phải cây ATM, càng không phải mẹ thứ hai của em chồng.”

Rồi tôi nói chậm rãi, từng chữ như rơi xuống sàn nhà:

“Con sẵn sàng ly hôn. Nhưng con không nuôi thêm một người đàn ông trưởng thành suốt đời. Nếu mẹ muốn con đi, con đi. Nhưng từ giây phút này, tiền của con – con giữ.”

Không ai nói được lời nào.

Em chồng cúi gằm mặt.Nam há miệng rồi lại khép lại.

Còn mẹ chồng… ngồi phịch xuống ghế, môi run run, lần đầu tiên không biết phải quát ai.

Nguồn: https://tintucnhanh360.xyz/admin/toi-luong-thang-14-trieu-me-chong-b-at-toi-phai-dua-9-trieu-cho-em-chong-ba-con-tuyen-bo-khong-dua-thi-l-y-ho-n-toi-chi-noi-mot-cau-khien-ca-nha-ch-et-la-ng-2/

Facebook
Twitter
LinkedIn
Pinterest
Pocket
WhatsApp

Never miss any important news. Subscribe to our newsletter.

Related News

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Never miss any important news. Subscribe to our newsletter.

Recent News

Editor's Pick