Cho anh trai vay 3 cây vàng lúc khó khăn, đến lúc cần thì 2 vợ chồng anh nói “lúc đó vàng có 45tr/cây tôi trả cô 150tr là quá hợp lý rồi còn muốn gì nữa”…Năm đó, anh Hai làm ăn thua lỗ, bị giậ/t vốn, suýt mất căn nhà nhỏ ở quận ven. Đêm hôm khuya khoắt, anh chị bế nhau sang nhà chị Liên, ánh mắt đầy tuyệt vọng.“Liên ơi, nếu không có tiền trong tuần này, chắc tụi anh phải ôm con đi thuê trọ… Cô có giúp được anh không?”Chị Liên khi ấy chỉ vừa cưới chồng, gom góp được chút của hồi môn – vỏn vẹn ba cây vàng. Không cần suy nghĩ, chị đưa cho anh trai lấy vốn làm ăn.“Anh cứ lo việc của anh. Khi nào ổn định rồi trả em sau cũng được.” – Chị cười hiền, không một chữ viết tay, không giấy biên nhận.5 năm trôi qua, anh Hai mở lại được tiệm vật liệu xây dựng, nhà cũng sửa sang khang trang. Vợ chồng anh sống dư dả, còn lên mạng khoe sổ đỏ, xe mới. Chị Liên mừng cho anh. Nhưng đến khi con trai chị chuẩn bị thi đại học, gia đình chị gặp khó – chồng mất việc, mẹ chồng bệnh, chị buộc phải mở lời xin lại số tiền năm xưa.“Anh Hai à… hồi đó em đưa anh ba cây vàng, giờ con em học phí cao quá, anh có thể trả lại giúp em không?”Anh không trả lời ngay, nhưng hôm sau chị nhận được cuộc gọi từ vợ anh. Giọng chị dâu the thé…– Lúc đó vàng có 45 triệu một cây. Ba cây là 135 triệu. Vợ chồng tôi trả cô 150 triệu là quá hợp lý rồi, còn muốn gì nữa?Chị Liên sững người.– Chị nói gì vậy? Em… em chưa từng nhận đồng nào mà…– Thì coi như tụi tôi trả bằng miệng cho xong chuyện! – chị dâu cười khẩy – Chứ cô định tính theo giá vàng bây giờ à? Tham thế!
Điện thoại tắt phụp…

















