Chồng Đi Công Tác, Mẹ Chồng Thuê Người Thủ Tiêu Con Dâu Mang Th;ai… Cái Kết Khiến Cả Gia Tộc Sụp Đổ….

Facebook
Twitter
LinkedIn
Pinterest
Pocket
WhatsApp

Chồng Đi Công Tác, Mẹ Chồng Thuê Người Thủ Tiêu Con Dâu Mang Th;ai… Cái Kết Khiến Cả Gia Tộc Sụp Đổ….
Giữa trưa nắng gắt ở làng chài Hải Bình, tôi đang khiêng một sọt cá nặng thì nghe tiếng gọi tên mình. Một giọng nói tôi không thể nào quên, dù tám tháng trôi qua dù tôi đã tự cắt đi mái tóc dài, đã nhuộm làn da trắng thành màu nắng gió, đã học cách sống khác biệt hoàn toàn với con người cũ.
Tôi đứng sững, sọt cá trên tay rơi xuống nền xi măng, những con cá bắn ra tung tóe dưới chân. Tôi quay lại, và Đức Khải đứng đó, cách tôi chưa đầy ba mét. Anh vẫn vậy, vẫn bộ vest lịch lãm, vẫn ánh mắt sắc sảo của một doanh nhân, nhưng đôi mắt ấy lúc này nhìn tôi đầy sững sờ, đầy đau đớn. Và tôi, trong bộ quần áo lao động bạc màu, bụng đã lớn rõ, tóc ngắn ngủn, da đen sạm, không còn là Thanh Lam của những ngày tháng xa hoa nữa.
Bản năng đầu tiên của tôi là bỏ chạy.
Tôi xoay người chạy về phía kho hàng, cơ thể nặng nề của tháng thứ tám khiến mỗi bước chân đều khó khăn. Nhưng tôi vẫn cố, vì nỗi sợ hãi đã trở thành người bạn đồng hành của tôi suốt tám tháng qua. Tôi sợ nếu Đức Khải tìm thấy tôi, những kẻ đã muốn gi;ết tôi cũng sẽ tìm thấy.
Nhưng rồi một cơn đau bất ngờ quặn lên từ bụng dưới, tôi ôm bụng khuỵu xuống. Đức Khải đã đuổi kịp, anh nắm lấy vai tôi, giọng nghẹn ngào: “Thanh Lam, em đừng chạy nữa.”
Tôi ngước nhìn anh, nước mắt đã trào ra từ lúc nào. Tám tháng. Tám tháng tôi sống trong sợ hãi, tám tháng tôi giấu mình giữa những con người lao động chất phác. Tám tháng tôi mang trong bụng đứa con của chúng tôi, đứa con tôi tưởng sẽ không bao giờ được gặp cha.
Tôi kể cho anh nghe từng chuyện một. Giọng tôi bình thản, nhưng từng chữ là máu và nước mắt.
Tôi kể về đêm mưa đó, khi tôi bị đuổi khỏi biệt thự trong sự nhục nhã và sợ hãi. Khi những kẻ được thuê đẩy tôi xuống xe ở vùng cửa biển hoang vắng. Khi tôi phải nhảy xuống dòng nước xiết giữa đêm tối để thoát khỏi chúng. Tôi chẳng biết bơi giỏi, tôi chỉ biết nếu không nhảy, tôi sẽ chết. Tôi ôm một khúc gỗ trôi nổi, trôi dạt suốt đêm trong cơn mưa bão, đến sáng thì dạt vào bờ biển Hải Bình, kiệt sức, lạnh cóng, nhưng còn sống.
Tôi kể về những ngày đầu tiên ở đây, khi tôi không có gì ngoài thân xác rách rưới và một que thử thai dương tính. Tôi đã khóc, đã muốn buông xuôi, nhưng rồi tôi nghĩ đến đứa bé trong bụng, đến những gì mẹ tôi từng dạy: dù thế nào cũng phải sống tử tế. Tôi cắt tóc, tôi đến vựa cá xin việc, tôi khuân cá, tôi nhặt cá, tôi làm đủ thứ việc mà trước đây tôi chưa từng nghĩ mình có thể làm. Tôi sống nhờ lòng tốt của những người xa lạ ở làng chài này, họ không hỏi tôi là ai, họ chỉ thấy một người phụ nữ mang thai cần giúp đỡ.
Đức Khải lắng nghe, tay anh run lên. Tôi chưa bao giờ thấy anh như vậy. Anh luôn là người đàn ông mạnh mẽ, quyết đoán, nhưng bây giờ anh ngồi đó, quỳ xuống trước mặt tôi, mắt đỏ hoe, như một đứa trẻ vừa mất tất cả.
Tôi nói: “Em tưởng mẹ anh và Diễm Mi chỉ ghét em vì em nghèo. Em đã cố gắng chịu đựng, cố gắng làm tròn bổn phận. Nhưng em không ngờ họ lại thuê người giết em.”
Anh nắm chặt tay tôi, giọng khàn đặc: “Anh xin lỗi, Thanh Lam. Anh đã không ở bên em, anh đã không bảo vệ em.”
Tôi nhìn anh, trái tim tôi vẫn còn yêu anh, nhưng những vết thương quá sâu, sự phản bội quá lớn. Tôi nói: “Anh có biết đêm đó em gọi anh bao nhiêu cuộc không? Em cần anh, nhưng anh đang ở Nhật Bản, điện thoại bận. Anh có biết sau đó em đã nghĩ gì không? Em nghĩ mình đã chọn sai người, đã đặt niềm tin sai chỗ.”
Anh cúi đầu, nước mắt anh rơi xuống nền cát ẩm. Lần đầu tiên tôi thấy Đức Khải khóc.
Tôi kể tiếp: “Và em tưởng anh đã tin họ. Anh tưởng em phản bội anh. Những bức ảnh đó, những tin nhắn đó, tất cả đều là giả. Mẹ anh và Diễm Mi đã dàn dựng tất cả để em biến mất. Em không biết họ vì tiền hay vì ghen ghét, nhưng em biết họ không muốn em sống.”
Đức Khải ngẩng lên, ánh mắt anh bỗng trở nên sắc lạnh, nhưng sự lạnh lẽo ấy không dành cho tôi: “Anh sẽ đưa em về. Anh sẽ làm sáng tỏ mọi chuyện. Không ai được phép làm tổn thương em nữa.”
Tôi lắc đầu: “Em không về. Em sợ. Em sợ họ sẽ lại tìm cách hại em và đứa bé. Em đã sống an toàn ở đây, em có những người bạn tốt, em có một cuộc sống mới.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt đau đớn: “Vậy anh sẽ ở lại đây với em. Anh sẽ bảo vệ em, dù em có muốn hay không.”
Tôi định nói gì đó, nhưng một cơn đau khác quặn lên, mạnh hơn. Tôi ôm bụng, thở gấp, mồ hôi lạnh đổ ra như tắm. Đức Khải hoảng hốt gọi người, ông Mười Lộc và bà Sáu Hạnh chạy lại, họ thấy tôi đang chuyển dạ sớm hơn dự kiến cả tháng.
Đức Khải bế tôi lên xe, anh chạy như điên về bệnh viện thị trấn. Trong xe, tôi nắm chặt tay anh, tôi đau, đau cả thể xác lẫn tâm hồn, nhưng tôi biết lần này tôi không đơn độc.
Trên bàn sinh, tôi gần như kiệt sức. Tôi đã từng nghĩ mình có thể làm mọi thứ một mình, nhưng khoảnh khắc ấy tôi chỉ muốn anh ở bên cạnh, muốn nghe giọng anh, muốn biết anh vẫn còn yêu tôi. Và anh đã ở đó, anh nắm tay tôi, anh nói: “Cố lên, Thanh Lam. Anh sẽ không để em và con một mình nữa.”
Khi tiếng khóc của đứa trẻ vang lên trong phòng sinh, tôi đã mỉm cười. Đó là con của chúng tôi. Một bé gái, đôi mắt long lanh như thể đã biết nghe.
Đức Khải bế đứa bé, đôi tay anh run nhưng vẫn vững vàng. Anh nhìn tôi với ánh mắt đầy yêu thương và biết ơn: “Cảm ơn em, Thanh Lam. Cảm ơn em đã mạnh mẽ.”
Tôi nhìn anh, nhìn đứa con gái nhỏ xíu trong tay anh, trái tim tôi như tan chảy. Nhưng tôi cũng biết rằng mọi chuyện chưa kết thúc. Bên ngoài cánh cửa bệnh viện là một cuộc đối đầu đang chờ đợi.
Sau khi tôi bình phục, Đức Khải đưa tôi và đứa trẻ về thành phố. Tôi không muốn, nhưng anh hứa: “Em sẽ không phải ở gần mẹ anh và Diễm Mi. Anh sẽ mua một căn nhà riêng. Anh sẽ bảo vệ em. Lần này, anh thề.”
Tôi tin anh, vì tôi vẫn còn yêu anh. Nhưng tôi cũng biết, nếu không thể hàn gắn những vết thương trong lòng tôi, tôi sẽ không thể sống hạnh phúc.
Cuộc đối đầu giữa Đức Khải và gia đình anh diễn ra vào một buổi tối mùa thu, ngay tại căn biệt thự nơi tôi từng bị đẩy vào đường cùng. Tôi không có mặt, nhưng Đức Khải kể lại cho tôi nghe tất cả.
Anh đặt tập hồ sơ điều tra xuống bàn trước mặt mẹ và em gái, giọng anh lạnh đến không ngờ: “Mẹ, Diễm Mi, con biết tất cả. Biết về những bức ảnh giả, biết về những tin nhắn được dàn dựng, biết về chuyến xe đêm và những kẻ được thuê.”
Bà Hồng Vân tái mặt, Diễm Mi lắp bắp: “Anh đừng nghe chị ấy vu oan.”
Đức Khải đập tay xuống bàn, giọng anh vang lên như sấm:………….
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇
“Vu oan? Tôi đã có bằng chứng, những tên tài xế đó đã khai hết, cả người đã chỉnh sửa ảnh cũng đã thú nhận. Và mẹ, mẹ đã cố tình giấu tôi khi tôi đi công tác, mẹ đã biết họ định giết vợ tôi, nhưng mẹ vẫn im lặng.”
Bà Hồng Vân ngồi phịch xuống ghế, giọng yếu ớt: “Nó không xứng với nhà mình…”
Đức Khải cắt ngang, giọng đầy tức giận: “Xứng hay không xứng là do con chọn, không phải do mẹ. Và Thanh Lam đã sống tử tế, đã giúp đỡ quỹ từ thiện, đã yêu thương con. Còn mẹ, mẹ và Diễm Mi đã làm một việc không thể tha thứ. Mẹ đã biến mình thành kẻ giết người, dù mẹ có trực tiếp ra tay hay không.”
Diễm Mi bật khóc: “Em chỉ muốn tốt cho anh. Chị ấy không xứng đáng với anh, cô ấy chỉ là một đứa con gái nghèo hèn.”
Đức Khải nhìn em gái, giọng anh đau đớn nhưng kiên quyết: “Thiên hạ không ai muốn gần một người như em. Em vì ganh ghét mà sẵn sàng giết người. Em có biết đêm đó Thanh Lam suýt chết không? Cô ấy đang mang thai con của anh, con của cháu em.”
Cả hai mẹ con đều cúi đầu. Đức Khải đứng dậy: “Con sẽ không tố cáo mẹ, vì mẹ vẫn là mẹ của con. Nhưng con sẽ đưa hồ sơ này đến công an nếu mẹ còn bất kỳ hành động nào với Thanh Lam và con của con. Và Diễm Mi, em sẽ ra đi. Em sẽ không còn ở trong gia đình này nữa. Anh sẽ cho em một khoản tiền để bắt đầu cuộc sống mới, nhưng em sẽ không bao giờ được phép xuất hiện trước mặt vợ và con anh.”
Tối hôm đó, Đức Khải về nhà, anh ôm lấy tôi và đứa con gái nhỏ, giọng anh nghẹn ngào: “Thanh Lam, anh đã làm những gì cần làm. Anh xin lỗi em, xin lỗi vì đã không bảo vệ em đúng lúc.”
Tôi nằm trong vòng tay anh, nhìn đứa con đang ngủ say, tôi thấy lòng mình đã bình yên hơn nhiều. Tôi không cần họ phải trả giá đắt, tôi chỉ cần họ không còn trong cuộc sống của tôi nữa. Tôi cần một mái ấm cho con gái mình, một tình yêu bền vững.
Những tháng sau đó, Đức Khải mua một căn nhà nhỏ ven biển, nơi chúng tôi có thể bắt đầu lại từ đầu. Anh từ chối nhiều dự án lớn để dành thời gian cho tôi và con. Anh cũng thành lập một quỹ từ thiện riêng, nơi tôi là người điều hành, nơi tôi có thể làm những điều tôi yêu thích mà không bị ràng buộc bởi bất kỳ áp lực nào.
Mẹ tôi, bà Cúc, đến sống cùng chúng tôi. Bà giúp trông cháu và nấu những bữa cơm quê hương ấm áp. Mỗi khi nhìn bà bế đứa cháu ngoại trên tay, tôi lại thấy mình như được bù đắp.
Có những đêm tôi vẫn giật mình tỉnh giấc vì ác mộng về đêm mưa bão đó, nhưng Đức Khải luôn ở bên cạnh, anh ôm tôi, anh nói: “Anh ở đây, em không đơn độc nữa.”
Và tôi tin anh. Vì tôi đã chứng kiến anh thay đổi, đã chứng kiến anh đứng lên vì tôi, đã chứng kiến anh sẵn sàng từ bỏ cả gia đình để bảo vệ tôi và con gái chúng tôi.
Cuộc sống không còn như trước, nhưng tôi không cần quá khứ hào nhoáng. Tôi cần hiện tại bình yên, cần tương lai mà tôi và Đức Khải cùng nhau xây dựng.
Câu chuyện của tôi không có hậu truyện hạnh phúc viên mãn ngay lập tức, nhưng nó có sự bắt đầu của một hành trình mới, nơi tình yêu và sự công bằng thắng lợi, nơi những kẻ xấu xa bị trừng phạt, và nơi một đứa trẻ được lớn lên trong tình yêu thương.

 

error: Content is protected !!

 

Nguồn: https://fleuri.info/23073/

Facebook
Twitter
LinkedIn
Pinterest
Pocket
WhatsApp

Never miss any important news. Subscribe to our newsletter.

Related News

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Never miss any important news. Subscribe to our newsletter.

Recent News

Editor's Pick