Tôi đứng chôn chân trước bàn ăn, hai tay bấu chặt vào mép bàn gỗ sồi, nhìn những đĩa thức ăn tôi vừa mất ba tiếng đồng hồ để chuẩn bị lần lượt biến mất. Bảy món ăn tươm tất, từ cua biển hấp đỏ au, tôm xú rang me bóng bẩy, thịt bò Mỹ xào hành tây thơm lừng, rau muống xào tỏi xanh mướt, đậu hũ chiên vàng ruộm, đến bát canh xương hầm nấm ngọt thanh và cà muối giòn tan. Tất cả đã được mẹ chồng tôi san vào bốn chiếc hộp nhựa lớn.
Bà làm việc đó một cách thản nhiên, không một lời xin phép, không một ánh mắt áy náy. Cua biển – những con to nhất, ngon nhất – được xếp ngay ngắn vào hộp thứ nhất. Tôm xú – nguyên đĩa – chuyển vào hộp thứ hai. Thịt bò – phần thịt mọng nước – bị cạo sạch vào hộp thứ ba, chỉ để lại những lát hành tây trắng nhợt. Nước hầm xương sụn thịt mềm được múc vào hộp thứ tư.
Bà đóng nắp, xếp chồng lên nhau, quay sang nhìn tôi: “Lệ dạo này gầy quá, mẹ mang qua cho em nó tẩm bổ. Vợ chồng mày ăn rau đậu cho nhẹ bụng.” Giọng bà đều đều, như thể đang bảo tôi đổ rác.
Tôi đứng đó, không nói gì. Bộ não tôi dường như đình công trong giây lát. Công sức, mồ hôi và cả khoản tiền lương cực nhọc của tôi – ba ngày làm việc vất vả – đều bị bà coi như rác rưởi. Năm năm làm dâu, tôi đã nhịn tất cả. Những lần Lệ tự tiện mở tủ trang điểm lấy nước hoa của tôi. Những lần mẹ chồng lấy tiền lương của Cường cho Lệ đi du lịch, trong khi tôi gánh tiền điện nước. Những lần Cường bảo vệ mẹ và em gái, ép tôi cúi đầu chấp nhận.
Nhưng bữa cơm hôm nay là giọt nước tràn ly cuối cùng.
Tôi bước chậm rãi đến bên bàn ăn, bưng đĩa rau muống xào, đi thẳng về phía góc bếp. Mở nắp thùng rác. Dốc ngược toàn bộ đĩa rau xanh mướt vào trong. Tiếp theo là đĩa đậu hũ chiên vàng ươm. Cuối cùng, tôi bưng bát cà muối và chút nước canh thừa đổ tuột xuống bồn rửa, xả nước vòi cho trôi.
Mẹ chồng vừa xỏ giày định ra cửa, nghe tiếng động quay lại, bà chứng kiến toàn bộ hành động của tôi. Gương mặt bà biến sắc, vứt túi đồ ăn xuống sàn, lao vào bếp như cơn bão: “Mày làm cái thái độ gì vậy? Đồ phá hoại, đồ mất dạy, đồ láo tét!” Bà chỉ tay thẳng vào mặt tôi, chửi rủa không ngớt, lôi cả bố mẹ đẻ tôi ra mỉa mai.
Tôi đứng thẳng, không sợ hãi, không nhún nhường. Tôi nhìn bà với ánh mắt lạnh nhạt nhất từ trước đến nay: “Đã không ăn thì đổ hết đi, để lại làm gì cho chật bản.” Nói rồi, tôi bỏ lại chiếc đĩa trống trên mặt bếp, xoay người bước về phía phòng ngủ.
Cường từ trong nhà tắm chạy ra, mặt vẫn còn bọt kem cạo râu, thấy mẹ đang khóc lóc ăn vạ, thùng rác chứa đầy thức ăn, anh ta quát lớn: “Em làm cái trò gì vậy Na? Xin lỗi mẹ ngay!” Nhưng tôi đã bước hẳn vào phòng, tiện tay chốt khóa cửa cái rụp.
Tôi kéo chiếc vali từ nóc tủ xuống, nhét vào vài bộ quần áo, đồ dùng cá nhân. Tôi không lấy bất kỳ thứ gì không phải do mình mua. Tôi mở ứng dụng đặt vé máy bay, chọn chuyến bay vào giữa chiều nay, điểm đến Đà Lạt. Nơi tôi từng khao khát được đến cùng chồng nhân kỷ niệm ngày cưới, nhưng lần nào Cường cũng hủy hẹn vì phải đưa mẹ và em gái đi mua sắm. Lần này tôi sẽ đi một mình.
Tôi kéo vali ra cửa. Cường đứng ngay trước mặt, tay giơ lên định đập cửa. Mẹ chồng đứng phía sau, tay ôm ngực thở dốc, làm bộ dạng người yếu đuối bị bắt nạt. Cường nhìn vali, nhíu mày: “Cô vác vali đi đâu? Xin lỗi mẹ ngay cho tôi.” Tôi không trả lời, lướt qua anh ta như lướt qua một khúc gỗ vô hồn.
Mẹ chồng gào lên: “Đồ đàn bà không có giáo dục, đi được thì đừng bao giờ vác mặt về cái nhà này nữa!” Tôi bước ra hành lang chung cư, bấm gọi taxi. Cánh cửa kim loại của thang máy khép lại, cắt đứt hoàn toàn hình ảnh gia đình mục nát ấy khỏi tầm mắt tôi.
Ngồi trên xe nhìn cảnh vật Hà Nội lùi dần, tôi tự tay tắt nguồn điện thoại. Một sự nhẹ nhõm kỳ lạ len lỏi vào từng tế bào. Năm năm qua, tôi đã đánh mất chính mình vì những chấp niệm về một gia đình hoàn hảo. Giờ phút này, cầm tấm vé máy bay, tôi biết bản thân đã được giải thoát.
Chuyến bay đáp xuống sân bay Liên Khương vào xế chiều. Tôi bắt taxi vào trung tâm Đà Lạt. Những dặm thông xanh mướt nối tiếp nhau chạy dọc con đèo giúp tâm trí tôi dịu lại. Tôi thuê một phòng khách sạn trên tầng năm, có ban công nhỏ nhìn ra thung lũng. Lần đầu tiên sau năm năm, tôi không có tiếng tivi ồn ào của mẹ chồng, không có tiếng năn nỉ của Cường.
Tôi nhớ lại những năm tháng ấy. Ngày đầu về làm dâu, mẹ chồng gọi tôi dậy từ 4 giờ sáng bắt nấu bữa sáng đủ món nước món khô. Tôi ngoan ngoãn làm theo, trong khi Cường và bà cứ ung dung ngủ đến tận lúc mặt trời lên cao. Tôi nhớ lần Lệ thản nhiên lấy thỏi son hàng hiệu tôi vừa mua, Cường đứng cạnh bảo “nhường em một tí cho vui vẻ cửa nhà.” Sự nhượng bộ của tôi chỉ đổi lại lòng tham vô đáy của mẹ con họ.
Tôi thức dậy lúc 8 giờ 30 – một khung giờ xa xỉ đối với một người con dâu như tôi. Tôi mặc váy hoa nhí, khoác áo cardigan mỏng, tô chút son môi. Tôi đi dạo bờ hồ Xuân Hương, ngắm hoa cẩm tú cầu, ghé quán cà phê dưới tán thông cổ thụ. Tôi tận hưởng từng ngụm trà, từng miếng bánh mà không sợ ai phán xét mình tiêu tiền hoang phí.
Tôi lấy máy tính bảng ra, trích xuất sao kê ngân hàng 5 năm. Từ khoản tiền đóng góp mua căn hộ 3 tỷ đến những khoản chuyển khoản cho Cường, cho mẹ chồng, cho Lệ vay mượn – tất cả đều được lưu lại rõ ràng. Tôi nhắn cho người bạn thân làm luật sư, hỏi về thủ tục ly hôn đơn phương và cách chia tài sản. Bạn tôi hướng dẫn tôi thu thập thêm chứng cứ về việc Cường lén lút tẩu tán tài sản chung cho em gái.
Trong khi tôi ở Đà Lạt, tại Hà Nội, căn hộ của Cường và mẹ chồng đang xuống cấp thảm hại. Quần áo bẩn vứt thành đống trong máy giặt không ai bấm nút, sàn nhà dính đầy vết bẩn, bát đĩa mì tôm cao ngất ngưởng trong bồn rửa. Mẹ chồng phải tự nấu cơm, luộc trứng ăn qua bữa. Lệ dẫn con sang định ăn bữa ngon, thấy nhà cửa bẩn thỉu, cơm nước lèo tèo liền nhăn nhó trách móc rồi bỏ đi.
Cường về nhà với bộ dạng mệt mỏi, không còn mâm cơm nóng hổi, chỉ có mẹ ruột than vãn. Sáng hôm sau, không còn Na ủi đồ, anh ta mặc chiếc áo sơ mi nhăn nhúm, ăn mì tôm dưới sảnh. Đến công ty, báo cáo sai số liệu bị sếp mắng. Giờ nghỉ trưa, cơm hộp nguội ngắt, anh ta nhớ những hộp cơm giữ nhiệt Na chuẩn bị.
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
Lệ nhắn tin đòi 20 triệu mua túi xách. Cường nhìn số dư tài khoản còn vài triệu, tiền điện, nước, phí quản lý chung cư đồng loạt báo về máy. Anh ta nhận ra mọi gánh nặng tài chính Na đều âm thầm gánh vác bằng tiền túi của cô. Lần đầu tiên, Cường cảm nhận được sức nặng nghẹt thở của cơm áo gạo tiền. Anh ta mượn điện thoại đồng nghiệp gọi cho Na. Cô bắt máy, nhưng giọng lạnh tanh: “Người giúp việc miễn phí nhà anh đã nghỉ việc. Chuẩn bị giấy tờ đi, chúng ta ra tòa.” Cường hoảng loạn, nhưng Na đã chặn luôn số máy đó.
Bốn ngày ở Đà Lạt, tôi đã lên kế hoạch chi tiết. Tôi liên hệ môi giới tìm căn hộ mini đầy đủ nội thất ở Hà Nội. Trở về, tôi không về căn hộ cũ mà về nhà mới. Tôi cắt tóc ngắn, nhuộm màu nâu hạt dẻ, mặc váy chữ A, giày cao gót. Đồng nghiệp trầm trồ khen tôi trẻ ra cả chục tuổi.
Tôi chủ động gặp khách hàng lớn, ký được hợp đồng mang về hoa hồng khổng lồ. Sếp tuyên dương toàn công ty, hứa cất nhắc tôi lên trưởng phòng. Sự nghiệp thăng hoa đúng lúc tôi lấy lại kiêu hãnh.
Cường tìm tôi. Anh ta đứng chờ trước cổng công ty, râu ria lởm chởm, mặc bộ đồ nhăn nhúm. Thấy tôi trong diện mạo xinh đẹp lộng lẫy, anh ta khựng lại. Anh ta định nắm tay tôi, nhưng tôi lùi lại: “Tôi đã nói rõ rồi, mọi liên lạc chỉ xoay quanh thủ tục pháp lý.” Tôi bước thẳng lên taxi, bỏ lại Cường đứng chôn chân giữa phố.
Mẹ chồng và Lệ tìm đến công ty tôi gây loạn. Bà ta ngồi bệt xuống nền sảnh, gào khóc tôi bỏ bê nhà cửa, hám tiền đòi bán nhà. Lệ hùa theo mắng tôi thủ đoạn. Đám đông xúm lại. Tôi bình tĩnh mở máy tính bảng, chiếu tin nhắn Lệ xin tiền mua túi xách, nài nỉ tôi chuyển khoản, kèm lời hứa tháng sau trả. Tôi chiếu bài đăng Facebook Lệ khoe được mẹ đẻ tặng dây chuyền vàng – chính là sợi tôi để quên trong ngăn kéo. Mọi người ồ lên khinh bỉ. Hai mẹ con tái mặt chạy trốn.
Cường về nhà nghe kể chuyện, cơn giận bùng phát. Anh ta chỉ tay vào Lệ: “Cô làm cái trò gì vậy? Mau thu xếp tiền trả nợ cho người ta đi.” Lệ vùng vằng: “Tiền vay của anh trai tôi, không có trách nhiệm trả chị dâu.” Hai anh em cãi vã kịch liệt, bát đĩa vỡ loảng xoảng. Mẹ chồng đứng giữa khóc nấc, cái gia đình bà tự hào giờ nát vụn.
Tôi gửi đơn ly hôn qua bưu điện. Cường xé nát đơn, nhưng việc đó không cản trở tiến trình pháp lý. Tòa án tiến hành hòa giải hai lần không thành. Trong phiên tòa chính thức, Lan – luật sư của tôi – đưa ra sao kê 5 năm chứng minh tôi chi trả toàn bộ chi phí sinh hoạt. Cô đưa tin nhắn Cường thừa nhận lén rút tiền tiết kiệm chung cho Lệ vay mua xe. Cô phân tích tỉ lệ đóng góp mua nhà: 1,8 tỷ là tiền tiết kiệm trước hôn nhân và vay mượn bố mẹ tôi.
Lan chất vấn Cường: “Nếu anh không tự nguyện trích 100 triệu hoàn trả, chúng tôi sẽ khởi kiện em gái anh về tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản – án hình sự.” Nghe đến hai từ “án hình sự”, mặt Cường trắng bệch. Anh ta hiểu Lệ không có khả năng trả nợ và không thể để em gái đi tù. Anh ta cúi đầu chấp nhận thỏa thuận.
Tòa tuyên ly hôn, chia tài sản theo tỉ lệ đóng góp. Tôi nhận lại phần tiền gốc và lợi nhuận tương ứng. Cường bị trích 100 triệu từ phần tài sản chia để hoàn trả tôi. Anh ta thua trắng tay trong cuộc chiến pháp lý này. Khi ký vào biên bản, tay Cường run rẩy, còn tôi ký dứt khoát.
Bước ra khỏi tòa, ánh nắng rực rỡ đón tôi. Cường gọi tên tôi từ phía sau, giọng yếu ớt. Anh ta muốn nói gì đó nhưng không thốt nên lời. Tôi mỉm cười xã giao, quay lưng bước thẳng về phía xe của Lan. Bóng lưng tôi kiêu hãnh hướng về phía tương lai rộng mở.
Nửa năm sau, tôi mua căn hộ mini đang thuê, chính thức an cư tại nơi thuộc về mình. Tôi được bổ nhiệm trưởng phòng kinh doanh. Tôi mua chiếc xe hatchback màu đỏ đô. Không còn ai dòm ngó, không còn quy tắc gia trưởng áp đặt.
Cuối năm, công ty tổ chức tiệc vinh danh nhân viên xuất sắc tại khách sạn năm sao. Tôi mặc váy dạ hội lụa tơ tằm màu xanh ngọc bích, mái tóc ngắn uốn cụp, đôi khuyên tai lấp lánh. Tên tôi được xướng lên nhận kỷ niệm chương. Đứng trước hàng trăm ánh đèn flash và tiếng vỗ tay, tôi nâng ly rượu vang, mỉm cười. Năm năm thanh xuân vùi mình trong căn bếp khói lửa đã tôi luyện nên một Na mạnh mẽ, bản lĩnh và rực rỡ.
Còn Cường – sau ly hôn, anh ta chỉ nhận một khoản tiền nhỏ, thuê phòng trọ tồi tàn. Mất việc, chìm đắm trong rượu. Mẹ chồng bị tai biến, nửa người liệt. Lệ hiếm khi thăm, đến cũng chỉ mang hộp cơm rẻ tiền rồi bỏ đi. Cường ngồi sụp xuống nền nhà, nước mắt ân hận trào ra. Nhưng đã quá muộn.
Câu chuyện của tôi là bài học: phụ nữ chỉ thực sự có hạnh phúc khi biết đứng trên đôi chân của mình, dũng cảm vứt bỏ mục nát, và luôn yêu thương, trân trọng giá trị của chính bản thân. Tôi không còn là người vợ cam chịu của ngày nào. Tôi đã tự tay giải phóng chính mình, và cuộc đời tôi – từ giờ trở đi – chỉ do tôi quyết định.
error: Content is protected !!
Nguồn: https://fleuri.info/22941/














