Một anh bán vé số cụt chân thấy một người tâm thần đói lả. Anh chia đôi hộp cơm duy nhất của mình – Tin Nhanh 24/7

Facebook
Twitter
LinkedIn
Pinterest
Pocket
WhatsApp

Một anh bán vé số cụt chân thấy một người t:âm th:ần đói lả. Anh chia đôi hộp cơm duy nhất của mình, nói: “Tôi còn cái chân giả để đi, ông không còn lý trí để nhớ, ông ăn nhiều hơn tôi một chút đi”. Một người giàu đứng từ xa quan sát đã lặng lẽ bao toàn bộ vé số cho anh trong 1 năm sau đó. Giữa cái nắng gắt của lòng thành phố, một “phép màu” bắt đầu âm thầm chuyển động ngay từ khoảnh khắc nửa hộp cơm được trao đi, ở ra một bước ngoặt thay đổi hoàn toàn cuộc mưu sinh sau này.Tiếng còi xe ở ngã tư này vốn chưa bao giờ dứt, nó như một thứ âm thanh nền hỗn tạp của đô thị, nơi mà sự hối hả đôi khi khiến người ta quên mất việc nhìn xuống chân mình. Thành ngồi tựa lưng vào cột đèn tín hiệu, vỗ vỗ vào ống quần bên trái trống rỗng rồi lại chỉnh lại cái chân giả bằng nhựa đã cũ mòn. Cái nóng hầm hập của buổi trưa đổ xuống mặt đường nhựa, bốc lên mùi khói bụi n:ồng n:ặc.Trong xấp vé số trên tay Thành, số lượng vẫn còn dày. Hôm nay người ta có vẻ vội vã hơn mọi ngày. Thành thở dài, với tay lấy hộp cơm bụi mua từ sáng sớm bằng những đồng tiền lẻ gom góp được. Đó là một hộp cơm đạm bạc với vài miếng đậu hũ kho và một ít rau muống luộc, nhưng với anh, đó là nguồn năng lượng duy nhất để trụ vững qua cái nắng g:ắt này.Vừa định mở nắp hộp, Thành chợt khựng lại. Phía bên kia gốc cây bằng lăng già, một bóng người gầy gò, quần áo rách rưới, cáu bẩn đang ngồi bó gối. Đó là một ông cụ mà người dân quanh đây vẫn gọi là “ông Điên”. Ông không quấy phá ai, chỉ lầm lì đi nhặt những vỏ chai nhựa, miệng lẩm bẩm những điều không ai hiểu nổi. Nhưng hôm nay, trông ông kiệt sức hẳn. Đôi mắt ông lờ đờ, nhìn trân trân vào khoảng không, tay r:un r:ẩy bới tìm trong một túi rác trống không.Thành nhìn hộp cơm, rồi nhìn ông cụ. Cái dạ dày của anh cũng đang biểu tình d:ữ d:ội, nhưng tiếng thở dốc khô khốc của người đàn ông tội nghiệp kia khiến anh không đành lòng. Anh chống gậy, khó nhọc lết lại gần.“Này ông, ăn chút gì đi,” Thành nói, giọng khàn đặc vì khát.Ông cụ giật mình, ngước nhìn Thành với ánh mắt ho:ang d:ại, sợ hãi nhưng cũng đầy khao khát khi thấy hơi nóng bốc lên từ hộp cơm. Thành từ tốn chia đôi phần cơm, anh gạt phần lớn hơn sang nắp hộp rồi chìa về phía ông cụ. Thấy ông vẫn còn ngần ngại, Thành mỉm cười, một nụ cười hiền lành trên gương mặt sạm nắng:“Ông cứ ăn đi. Đừng ngại. Tôi còn cái chân giả này để mà đi bán, còn sức mà kiếm sống. Còn ông, đến cả cái lý trí để nhớ mình là ai, ông cũng chẳng còn nữa… Ông khổ hơn tôi nhiều. Ăn thêm một chút đi cho tỉnh táo, kẻo nắng thế này lại ngất ra đây.”Ông cụ đón lấy nắp cơm bằng đôi bàn tay đen nhẻm, r:un r:ẩy. Ông không nói gì, nhưng những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má nhăn nheo, hòa lẫn với bụi bẩn. Ông ăn ngấu nghiến như thể đây là bữa cơm đầu tiên sau nhiều ngày nhịn đói. Thành ngồi bên cạnh, nhẩn nha nhai phần cơm ít ỏi còn lại, lòng bỗng thấy nhẹ tênh. Anh biết, ngày mai có thể anh sẽ phải nhịn đó bữa sáng để bù lại, nhưng khoảnh khắc này, sự sẻ chia khiến anh thấy mình không hề ngh:èo khó.Cách đó không xa, bên trong chiếc ô tô đen sang trọng đang dừng chờ đèn đỏ, một người đàn ông trung niên tên Minh lặng lẽ quan sát toàn bộ sự việc. Ông Minh vốn là một doanh nhân thành đạt, vừa trở về sau một cuộc đàm phán căng thẳng. Ban đầu, ông chỉ vô tình liếc nhìn vì sự tương phản giữa anh bán vé số khu:yết t:ật và ông lão t:âm th:ần. Nhưng khi nghe được câu nói của Thành, ông khựng lại.“Tôi còn cái chân giả để đi, ông không còn lý trí để nhớ…”Câu nói giản đơn ấy như một nh:át d:ao khía vào sự vô cảm bấy lâu nay của ông. Trong thế giới kinh doanh, ông quen với việc tính toán lỗ lãi, quen với những bản hợp đồng tiền tỷ, nhưng ông đã quên mất lần cuối cùng mình thực lòng giúp đỡ ai đó mà không mưu cầu lợi ích là khi nào. Một người khuyết tật, mưu sinh bằng từng tờ vé số lẻ, lại có thể bao dung với một người còn khốn khổ hơn mình bằng tất cả những gì anh ta có.Minh không xuống xe ngay lúc đó. Ông không muốn làm hỏng không gian tĩnh lặng đầy nhân văn ấy bằng sự xuất hiện đường đột của kẻ lắm tiền. Ông chỉ lặng lẽ ra hiệu cho người trợ lý ghi lại vị trí này và theo dõi hành trình của anh bán vé số.Vài ngày sau, Thành vẫn ngồi ở góc đường cũ.

HẾT PHẦN 1… CÒN TIẾP PHẦN 2…

Nguồn: https://dailenewsss.com/dtv/mot-anh-ban-ve-so-cut-chan-thay-mot-nguoi-tam-than-doi-la-anh-chia-doi-hop-com-duy-nhat-cua-minh/

Facebook
Twitter
LinkedIn
Pinterest
Pocket
WhatsApp

Never miss any important news. Subscribe to our newsletter.

Related News

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Never miss any important news. Subscribe to our newsletter.

Recent News

Editor's Pick