Một người đàn ông đứng trong tiệm cầm đồ, thấy một bà lão đau đớn cầm cố chiếc nhẫn cưới để lo hậu sự cho con – Tin Nhanh 24/7

Facebook
Twitter
LinkedIn
Pinterest
Pocket
WhatsApp

Một người đàn ông đứng trong tiệm cầm đồ, thấy một bà lão đau đớn cầm cố chiếc nhẫn cưới để lo hậu sự cho con. Sau khi bà đi, ông bỏ tiền chuộc lại chiếc nhẫn và mang đến tận nhà bà, nói: “Tôi nhặt được nó ở cửa tiệm, chắc bà làm rơi”. Có những thứ bị đánh đổi vì sự nghi:ệt ng:ã của số phận, nhưng rồi lại tìm đường trở về theo một cách mà bà lão không bao giờ ngờ tới. Liệu một lời nói dối vụng về có thể trở thành liều thu:ốc xoa dịu trái tim đang vỡ vụn của người mẹ già tội nghiệp ấy hay không?Tiếng quạt trần quay đều đều, phả xuống không gian n:ồng mùi ẩm mốc và bụi bặm của tiệm cầm đồ “Thành Tâm”. Ông Huân đứng tựa lưng vào bức tường loang lổ, đôi mắt mệt mỏi nhìn dòng người hối hả qua lại ngoài phố. Cuộc đời ông vốn dĩ đã nếm đủ đ:ắng c:ay của một kẻ kinh doanh những mảnh vụn còn sót lại từ sự túng quẫn của người khác. Ở cái tiệm nhỏ nằm sâu trong con ngõ hẹp này, niềm vui thì hiếm hoi mà nỗi buồn thì cứ chất chồng như chồng sổ sách cũ kỹ trên bàn.Cửa kính đẩy ra, hơi nóng hầm hập của buổi trưa xộc vào. Một bà lão bước vào với dáng vẻ liêu xiêu, chiếc nón lá cũ kỹ cầm trên tay run rẩy. Bà mặc bộ quần áo bà ba nâu đã sờn vai, gương mặt chằng chịt những nếp chân chim và đôi mắt đỏ hoe, mờ đục vì sương khói cuộc đời.Bà tiến đến quầy, nơi gã chủ tiệm có đôi mắt ti hí đang hờ hững gõ nhịp xuống mặt bàn kính. Với đôi bàn tay gầy guộc, bà tháo chiếc nhẫn vàng mỏng manh, nước vàng đã xỉn màu, đặt nhẹ lên mặt kính.“Ông xem… cái này được bao nhiêu?” – Giọng bà khản đặc, ngh:ẹn ng:ào như có vật gì chặn đứng nơi cổ họng.Gã chủ tiệm cầm chiếc nhẫn lên, soi dưới ánh đèn điện tuýp, vẻ mặt không chút biểu cảm: “Vàng này là vàng cũ, trọng lượng chẳng bao nhiêu, lại là nhẫn trơn. Tôi đưa bà ba triệu. Hết giá.”Bà lão khựng lại, hai bàn tay đan chặt vào nhau. Bà mấp máy môi, dường như muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại thôi. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má sạm đen. “Ông ơi… giúp tôi thêm một chút. Con trai tôi… nó vừa nằm xuống sáng nay. Tôi cần tiền để mua cho nó cái quan tài t:ử tế… Tôi chỉ còn mỗi cái này, là kỷ vật ngày cưới của tôi với ông nhà…”Ông Huân đứng ở góc phòng, tim chợt thắt lại. Câu chuyện về một người mẹ già phải bán đi kỷ vật duy nhất để lo hậu sự cho đứa con không phải là điều quá xa lạ ở nơi này, nhưng cái cách bà đứng đó, nhỏ bé và cô độc giữa bốn bức tường đầy những vật dụng bị bỏ rơi, khiến ông không thể làm ngơ.Gã chủ tiệm lắc đầu, đẩy xấp tiền về phía bà lão. Bà nhìn xấp tiền, rồi lại nhìn chiếc nhẫn đang nằm lạnh lẽo trên khay nhựa, bàn tay r:un r:un thu tiền lại rồi vội vàng bước ra ngoài như sợ nếu ở lại thêm một giây nào nữa, bà sẽ gục ngã ngay tại chỗ.Khi bóng dáng nhỏ bé của bà lão khuất sau khúc quanh, ông Huân bước lại gần quầy. Ông lấy từ trong ví ra ba triệu rưỡi, đặt lên bàn.“Cái nhẫn đó, để lại cho tôi.”Gã chủ tiệm ngạc nhiên: “Ông Huân, cái này vàng kém chất lượng, ông mua làm gì? Để tôi nấu lại còn có lời hơn.”“Tôi thích kiểu này. Đừng hỏi nhiều.” – Ông Huân đáp gọn lỏn, cầm lấy chiếc nhẫn rồi lặng lẽ rời đi.Ông đã kín đáo đi theo bà lão từ lúc bà rời tiệm. Bà đi bộ, đôi chân già nua bước đi nặng nề trên mặt đường nhựa nóng bỏng. Bà rẽ vào một khu xóm lao động ngh:èo, nơi những mái tôn rỉ sét nằm san sát nhau. Căn nhà của bà nằm ở cuối hẻm, nhỏ hẹp và u ám. Tiếng kinh cầu âm vang từ bên trong, mùi nhang khói phảng phất trong không khí u buồn.Ông Huân đứng ngoài cổng tre, thấy bà lão đang ngồi bệt dưới thềm hiên, tay cầm xấp tiền lẻ vừa đếm vừa khóc. Con trai bà – một người đàn ông trung niên, nghe hàng xóm bảo là trụ cột chính nhưng không may qua đời vì bạo bệnh – nằm im lìm trên chiếc phản gỗ, phủ tấm vải trắng đơn sơ.Ông Huân hít một hơi thật sâu, chỉnh lại cổ áo rồi bước vào.“Bà ơi cho hỏi, đây có phải là nhà bà cụ vừa ở tiệm cầm đồ lúc nãy không?” – Ông cất tiếng, giọng trầm ấm và nhã nhặn.Bà lão ngước nhìn, đôi mắt ngơ ngác: “Dạ… là tôi đây. Có chuyện gì vậy ông?”Ông Huân chìa bàn tay ra, trong lòng bàn tay là chiếc nhẫn vàng xỉn màu mà bà vừa phải dứt ruột bỏ lại. Bà lão bà:ng ho:àng, đứng bật dậy, đôi môi run rẩy không nói nên lời.“Bà ơi, lúc nãy tôi cũng đứng trong tiệm. Lúc bà đi ra, tôi thấy cái này rơi ngay cửa tiệm, chắc là lúc bà cất tiền vào túi nên đánh rơi mà không hay. Tôi nhặt được, hỏi thăm mãi mới biết địa chỉ nhà bà để mang trả.”Bà lão nhìn chiếc nhẫn, rồi lại nhìn người đàn ông lạ mặt. Bà biết rõ chiếc nhẫn ấy bà đã đặt lên bàn cân, đã nhận tiền và đã ký vào sổ. Làm sao có chuyện “rơi” được?

HẾT PHẦN 1… CÒN TIẾP PHẦN 2…

Nguồn: https://dailenewsss.com/dtv/mot-nguoi-dan-ong-dung-trong-tiem-cam-do-thay-mot-ba-lao-dau-don-cam-co-chiec-nhan-cuoi-de-lo-hau-su-cho-con/

Facebook
Twitter
LinkedIn
Pinterest
Pocket
WhatsApp

Never miss any important news. Subscribe to our newsletter.

Related News

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Never miss any important news. Subscribe to our newsletter.

Recent News

Editor's Pick