Mối Tình Trong Trại Cải Tạo – Bí Mật Được Chôn Giấu Suốt Hơn 10 Năm…..

Facebook
Twitter
LinkedIn
Pinterest
Pocket
WhatsApp

Mối Tình Trong Trại Cải Tạo – Bí Mật Được Chôn Giấu Suốt Hơn 10 Năm…..

Tôi là Mỹ Linh. Năm nay tôi đã ngoài 70 tuổi, mái tóc bạc trắng, lưng còng, nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, tôi vẫn thấy mình là cô gái 24 tuổi đang đứng giữa những hàng cây trong trại cải tạo Hà Nam Ninh, nhìn về phía một người đàn ông mà tôi biết mình không thể yêu.

Người ta thường nói, những cuộc tình đẹp nhất là những cuộc tình không thành. Tôi đã sống với câu nói ấy suốt hơn 40 năm. Và tôi vẫn chưa biết mình có đồng ý hay không.

Tôi gặp anh Hùng lần đầu tiên vào mùa hè năm 1976. Khi đó tôi mới 24 tuổi, vừa được phân công về làm công tác quản lý và hành chính tại một trại cải tạo ở Hà Nam Ninh. Trong số hàng trăm người đang cải tạo, anh là người tôi để ý nhất. Không phải vì anh đẹp, cũng không phải vì anh nổi bật giữa đám đông. Mà vì cách anh ngồi đọc sách trong giờ nghỉ, cách anh nói chuyện với những người xung quanh bằng giọng điềm đạm, cách anh nhìn ra cánh đồng xa với đôi mắt buồn nhưng không hề oán trách.

Ngày đó, tôi đã hỏi anh một câu mà tôi vẫn nhớ đến bây giờ: “Anh có hối hận không?” Anh trả lời: “Tôi hối hận vì đã không có nhiều thời gian ở bên gia đình. Nhưng nếu hỏi tôi có hối hận về những lựa chọn của mình không thì không. Vì tôi luôn sống với những điều mình tin là đúng vào thời điểm đó.”

Tôi chưa bao giờ nghe ai nói mạnh mẽ như vậy trong hoàn cảnh ấy. Tôi càng ngạc nhiên hơn khi anh nói thêm: “Oán trách thì được gì? Người chịu khổ đầu tiên vẫn là chính mình.” Một người đàn ông đã mất tất cả, bị tách khỏi gia đình, bị bắt lao động cực nhọc, vậy mà vẫn giữ được lòng bao dung và sự điềm tĩnh đến vậy. Tôi bắt đầu quan tâm đến anh.

Ban đầu chỉ là sự tò mò của một cô gái trẻ đối với một người đàn ông từng trải. Nhưng càng tiếp xúc, tôi càng nhận ra ở anh có điều gì đó rất khác. Những hôm trời trở lạnh, tôi để ý xem anh có đủ áo ấm không. Những hôm anh được gọi lên khu hành chính làm việc, tôi thường pha một ly trà nóng để trên bàn. Có khi chỉ là một câu hỏi thăm, một ánh nhìn thoáng qua, nhưng cả hai chúng tôi đều hiểu rằng giữa chúng tôi có một điều gì đó đang lớn dần.

Tôi biết đó là sai. Tôi là quản giáo, anh là người đang cải tạo. Tôi đã có gia đình, anh cũng đã có vợ con. Nhưng trái tim thì không biết nghe lý trí. Mùa thu năm 1983, tôi nhận được tin anh sắp được trả tự do. Tôi đã mong chờ ngày đó cho anh, nhưng khi nó thực sự đến, tôi mới biết mình không đủ mạnh mẽ. Chiều hôm trước ngày anh rời trại, tôi tìm gặp anh ở phía sau khu vườn rau. Tôi đưa cho anh mảnh giấy ghi địa chỉ nhà tôi: “Nếu có dịp, anh viết thư cho em nhé.” Anh nhận lấy và nói: “Được, tôi sẽ viết thư cho cô Linh.” Tôi cúi đầu, nước mắt bắt đầu rơi. Anh đưa tay lau nước mắt cho tôi, lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng chúng tôi có một khoảnh khắc gần gũi như vậy. Tôi tựa đầu vào vai anh, chỉ vài giây ngắn ngủi, không lời yêu, không lời hứa, nhưng đó là khoảnh khắc đẹp nhất trong đời tôi.

Sáng hôm sau, khi chiếc xe chở anh lăn bánh ra khỏi cổng trại, tôi đứng xa xa, hai hàng nước mắt lăn dài. Vài tháng sau, lá thư đầu tiên từ miền Nam đến tay tôi. Tôi đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. Trong thư, anh kể về cuộc sống sau ngày trở về, kể về vợ và các con, kể về những khó khăn khi bắt đầu làm lại từ hai bàn tay trắng. Không có lời yêu thương, không có lời hẹn ước, nhưng mỗi dòng chữ đều cho tôi thấy anh vẫn nhớ đến tôi. Những lá thư cứ đều đặn qua lại. Có khi ba tháng một lần, có khi nửa năm. Tôi cất từng lá thư vào một chiếc hộp gỗ nhỏ. Trong thời gian ấy, nhiều người đến tìm hiểu, gia đình thúc giục tôi lập gia đình, nhưng trái tim tôi dường như đã dành cho một người mà tôi biết mình không bao giờ có thể thuộc về.

Đầu năm 1991, tôi nhận được lá thư cuối cùng của anh. Anh sắp sang Mỹ định cư cùng gia đình. Có lẽ đây sẽ là lá thư cuối cùng. Tôi ngồi lặng rất lâu, nước mắt rơi xuống rất nhiều. Tôi nghĩ đây là sự kết thúc. Nhưng trong lòng tôi, một quyết định đã hình thành: tôi phải gặp anh lần cuối.

Tôi vượt hơn 1000 cây số từ Hà Nam Ninh vào Sài Gòn. Mùa thu năm 1991, tôi đứng giữa dòng người tấp nập ở sân bay Tân Sơn Nhất. Tôi nhìn thấy anh từ xa, đi bên cạnh vợ và các con. Anh đã già đi, tóc đã điểm bạc, nhưng tôi vẫn nhận ra anh ngay lập tức…………………….

Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
 👇👇👇

Tôi gọi tên anh. Anh quay lại, đôi mắt anh mở to vì ngạc nhiên. Trong vài giây ngắn ngủi, chúng tôi chỉ đứng nhìn nhau. Tôi cố mỉm cười nhưng đôi mắt đã đỏ hoe: “Anh Hùng, em chúc anh đi mạnh khỏe.” Anh gật đầu: “Cảm ơn cô Linh. Cô ở lại cũng phải giữ gìn sức khỏe.”

Anh nhìn đồng hồ, đã gần đến giờ lên máy bay. Anh nói: “Thôi, tôi đi đây. Cô Linh giữ gìn sức khỏe.” Tôi nhìn theo, những giọt nước mắt bắt đầu rơi. Đúng lúc anh quay người bước đi, tôi bỗng cất tiếng gọi: “Anh Hùng, cho em thêm vài phút nữa được không?” Anh khựng lại. Tôi hít một hơi thật sâu: “Anh Hùng, em có một bí mật đã giữ suốt hơn 10 năm nay.” Tôi nhìn anh thật lâu rồi nói: “Anh có còn nhớ ngày mưa rất lớn trong khu rừng Đồng Nai năm 1974 không?” Anh nhíu mày, một ký ức xa xôi bỗng hiện về. Tôi nói tiếp: “Hôm đó anh nói với mọi người là đừng làm khó một cô gái trẻ. Hôm đó cũng là ngày sinh nhật của anh. Năm đó có một cô gái giao liên trẻ bị lạc đồng đội giữa khu rừng Đồng Nai. Khi gặp đơn vị của anh, nhiều người muốn đưa cô ấy về để thẩm vấn. Nhưng có một người sĩ quan đã ngăn lại. Ông ấy nói: ‘Chiến tranh rồi sẽ kết thúc, đừng làm khó một cô gái trẻ.’ Rồi ông ấy đã cho cô ấy đi. Và người con gái năm đó chính là em.”

Tôi khóc. Hơn 10 năm rồi, tôi vẫn nhớ ngày hôm đó. Anh Hùng đứng lặng yên, chiếc vali trên tay ông gần như rớt xuống. Suốt thời gian ấy, ông chưa từng biết rằng người con gái mình vô tình giúp đỡ trong cơn mưa năm ấy lại chính là tôi – người đã xuất hiện trong những năm tháng khó khăn nhất của cuộc đời ông. Và cũng chính trong giây phút ấy, ông mới hiểu vì sao người phụ nữ này lại dành cho mình một tình cảm sâu đậm đến vậy.

Tiếng loa sân bay vang lên lần cuối. Đã đến lúc phải đi. Anh Hùng nắm chặt đôi bàn tay tôi, nhìn thật lâu rồi khẽ nói: “Cô Linh, cảm ơn cô.” Ba chữ ngắn ngủi thôi nhưng chứa đựng cả một đời biết ơn. Vài phút sau, cánh cửa máy bay khép lại. Tôi đứng lặng nhìn theo cho đến khi chiếc máy bay khuất hẳn trên bầu trời xanh.

Những năm sau đó, tôi vẫn sống ở Đồng Nai. Tôi lập gia đình, có con, có cháu, có một cuộc sống bình yên. Nhưng trong sâu thẳm trái tim tôi, vẫn có một góc dành riêng cho anh Hùng. Qua những người quen cũ, tôi biết anh đã có một cuộc sống bình yên nơi đất Mỹ. Và sau này, khi anh qua đời vì tuổi già, tôi chỉ biết lặng lẽ thắp một nén nhang cầu nguyện cho anh.

Ngồi dưới bóng cây trong một buổi chiều yên tĩnh ở Đồng Nai, tôi kể lại câu chuyện này cho một người bạn trẻ. Khi nhắc đến anh Hùng, đôi mắt tôi vẫn đỏ hoe như thể mọi chuyện chỉ mới xảy ra ngày hôm qua. Tôi đã sống với câu chuyện ấy suốt hơn 40 năm. Và tôi vẫn không biết mình có hối hận hay không. Có lẽ, câu trả lời là không. Bởi vì có những cuộc tình không đi cùng nhau đến cuối con đường, nhưng lại sống mãi trong trái tim con người cho đến tận cuối cuộc đời.

Và tôi, Mỹ Linh, sẽ mãi mãi nhớ về anh Hùng – người đàn ông đã cho tôi một tia nắng ấm trong những năm tháng khó khăn nhất, người đã dạy tôi rằng ngay cả trong hoàn cảnh tồi tệ nhất, con người vẫn có thể giữ được nhân cách và sự bao dung. Tôi sẽ mãi mãi nhớ về ngày mưa trong rừng Đồng Nai, nhớ về những lá thư âm thầm, và nhớ về giây phút chia tay ở sân bay Tân Sơn Nhất – nơi tôi đã vượt hơn 1000 cây số chỉ để nói với anh rằng tôi đã tìm thấy anh từ rất lâu trước khi chúng tôi gặp lại nhau trong trại cải tạo. Có những người đến với nhau bằng duyên phận, có những người đến với nhau bằng sự sắp đặt của cuộc đời, còn chúng tôi đến với nhau bằng một lòng biết ơn đã vượt qua mọi định kiến và chia cách.

Nguồn: https://fleuri.info/22813/

Facebook
Twitter
LinkedIn
Pinterest
Pocket
WhatsApp

Never miss any important news. Subscribe to our newsletter.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Never miss any important news. Subscribe to our newsletter.

Recent News

Editor's Pick