Gọι Coп Dȃu Cũ Đếп Đám Cướι Để Sỉ NҺục – Mẹ CҺồпg CҺết Lặпg, KҺι Cȏ Xuất Hιệп Là TҺιếu Uý….

Facebook
Twitter
LinkedIn
Pinterest
Pocket
WhatsApp

Gọι Coп Dȃu Cũ Đếп Đám Cướι Để Sỉ NҺục – Mẹ CҺồпg CҺết Lặпg, KҺι Cȏ Xuất Hιệп Là TҺιếu Uý….
Tôi bước xuống xe công vụ biển đỏ đúng lúc tiếng nhạc remix đang đùng đoàng vang vọng khắp con đường. Ánh nắng chiều vàng vọt chiếu lên rạp cưới lộng lẫy, hoa tươi nhập khẩu đỏ rực một góc trời. Tim tôi thắt lại, hơi thở nghẹn ở cổ họng khi nhìn thấy bà Hà đứng chễm chệ ở cổng, áo dài nhung đỏ bó sát, chuỗi ngọc to đùng lấp lánh như muốn khoe mẽ cả làng. Bên cạnh là Long – người đàn ông từng là chồng tôi – đang cười gượng trong bộ âu phục, tay nắm chặt cô dâu mới lấp lánh vàng từ đầu đến chân.
Ba năm. Chỉ ba năm thôi mà mọi thứ thay đổi đến mức tôi едва nhận ra chính ký ức của mình. Tay tôi siết chặt mép mũ kê, mồ hôi lạnh buốt sống lưng. Tiếng tim đập thình thịch như muốn vỡ tung trong lồng ngực. Tôi không ngờ, khoảnh khắc trở lại ngôi nhà từng đuổi tôi ra khỏi cửa lại đau đớn đến thế.
Điện thoại reo cách đây vài ngày khi tôi đang ngồi làm báo cáo chuyên án ở đơn vị. Số lạ. Tôi bắt máy, giọng bà Hà vang lên ngọt như đường phèn: “Alo Tâm con, mẹ Hà đây. Con còn nhớ mẹ không?” Tôi im lặng vài giây dài, cái tên ấy vẫn khiến tôi lạnh sống lưng. Bà cười khanh khách: “Mấy hôm nữa thằng Long nhà mẹ tái hôn. Vợ nó con nhà Trâm anh thế phiệt, của hồi môn vàng đeo gãy cổ. Mẹ mời con về chung vui, coi như tình nghĩa xưa cũ. Nhớ ăn mặc tươm tất vào nhé, đám cưới toàn người sang trọng.”
Tôi trả lời bình thản: “Vâng, cháu sẽ về.” Bà Hà cười lớn, đắc chí. Lúc đó tôi không biết, cuộc gọi ấy là cái bẫy sỉ nhục bà đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ lâu.
Tôi là Nguyễn Thanh Tâm, con dâu cũ của gia đình bà Hà ở huyện Sầm. Ba năm trước, tôi về làm dâu với tất cả sự hiền lành của một cô gái quê. Nhà tôi nghèo, ba mẹ làm ruộng, tôi chỉ học hết cấp ba rồi ra làm công nhân may. Long gặp tôi trong một chuyến công tác, thương tôi chịu khó, cưới về. Nhưng bà Hà – mẹ chồng tôi – chưa bao giờ chấp nhận.
Sáng nào tôi cũng dậy từ bốn giờ, nấu nước, quét dọn, đi chợ, nấu cả nồi cơm cho tám miệng ăn. Bà soi mói từng hạt bụi, chê cơm nát, chê canh mặn, chê tôi ăn mặc “giản dị như con ở”. “Loại con dâu chân lấm tay bùn, không môn đăng hộ đối, chỉ tổ chật đất,” bà hay nói trước mặt hàng xóm. Mùi thuốc lào của ông bà, tiếng chửi rủa vang vọng trong căn nhà hai tầng khang trang khiến tôi nhiều đêm khóc thầm trong phòng.
Long thương tôi, nhưng anh là con trai một, mẹ nói gì nghe nấy. Khi công ty anh làm ăn khó khăn, bà Hà đi xem bói về, bảo tôi “khắc mệnh”, cản đường tài lộc. Bà ép anh ly hôn. Ngày ấy, trời mưa tầm tã như trút nước. Bà đứng ngay cửa, ném theo vali quần áo cũ của tôi: “Cô đi cho khuất mắt. Loại không biết đẻ ra tiền thì đừng quay lại xin sỏ.” Nước mưa hòa với nước mắt mặn chát trên môi, cái lạnh buốt thấu xương tủy. Tôi không khóc to, không cãi. Chỉ lặng lẽ xách túi bước đi trong mưa, lòng tan nát.
Ba năm sau, tôi thay đổi hoàn toàn. Tôi thi công an, học hành miệt mài ngày đêm. Những đêm trực, mùi thuốc khử trùng bệnh viện, tiếng đồng đội la hét trong huấn luyện, vị cà phê đắng ngắt… tất cả rèn tôi thành một con người khác. Giờ tôi là Thiếu úy Nguyễn Thanh Tâm, Đội Cảnh sát điều tra tội phạm kinh tế. Nhưng bà Hà không biết.
Những ngày sau cuộc gọi, tin đồn lan khắp ngõ xóm. Bà Hà khoe khắp chợ rằng mời “con dâu cũ về để nó nhìn cho thèm, cho tủi”. Bà dặn Long đặt cho tôi một bàn góc khuất, bộ bát đũa sứt mẻ, muốn tôi mặc xấu hổ, cúi đầu giữa đám người sang trọng. Tôi vẫn im lặng. Chuẩn bị đồng phục, kiểm tra hồ sơ chuyên án lừa đảo chiếm đoạt tài sản núp bóng buôn gỗ – chính là gia đình cô dâu mới Lê Thị Thu.
Tôi không ngờ sự thật phía sau đám cưới hoành tráng lại đen tối hơn cả những gì bà Hà tưởng tượng.
Ngày cưới đến. Tôi ngồi trên xe công vụ, nhìn rạp cưới lấn nửa đường, xe rước dâu nối đuôi. Nhạc vang, tiếng cười nói rộn ràng. Bà Hà trên sân khấu đang cầm micro, giọng mỉa mai: “…không như ai kia phúc mỏng phận hèn, không dám về…”

Bà khựng lại khi thấy tôi bước xuống xe……………

Tôi bước thẳng lên sân khấu, tiếng gót giày da gõ cộp cộp trên nền bê tông vang vọng. Cả rạp im bặt như tờ. Bà Hà há hốc mồm, micro rơi bộp xuống sàn. Long mặt cắt không còn giọt máu. Thu run rẩy, ly rượu vang đỏ lòe đổ tung tóe lên váy cưới trắng tinh.
Tôi dừng trước mặt bà Hà………….
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
, chào theo điều lệnh, giọng rõ ràng vang qua micro: “Cháu chào bác Hà, chào anh Long. Nghe bác mời tha thiết, cháu xin phép đơn vị về chung vui.”
Bà Hà lắp bắp, mặt méo xẹo: “Tâm… mày… sao mày lại…”
Tôi mỉm cười nhẹ, nhưng trong lòng là cơn sóng dữ dội của ký ức. Hình ảnh ba năm trước, tôi bị đuổi giữa trời mưa, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, nỗi nhục nhã ấy như dao cắt vào tim. Giọng tôi vẫn bình tĩnh: “Ba năm trước bác đuổi cháu giữa trời mưa, bảo cháu là loại vô dụng, không biết kiếm tiền. Hôm nay cháu về không xin bát cơm, không xin manh áo. Cháu về để trả ân tình bác.”
Tôi quay sang Thu, rút tấm thẻ ngành giơ cao. Ánh đèn chùm lấp lánh trên huy hiệu. “Tôi là Thiếu úy Nguyễn Thanh Tâm, Đội Cảnh sát điều tra tội phạm kinh tế. Hôm nay ngoài tư cách khách mời, tôi mang theo lệnh bắt khẩn cấp.”
Đồng đội tôi bước lên, đặt cặp hồ sơ dày cộp lên bàn. Tôi mở ra, giọng đanh thép: “Lê Thị Thu và gia đình bị điều tra về đường dây lừa đảo chiếm đoạt tài sản quy mô lớn. Vàng đeo trên người cô không phải vàng thật, chỉ là hàng mạ vàng mua theo cân để phô trương. Gia đình cô ta dùng vỏ bọc buôn gỗ, sổ đỏ giả, xe thuê để tiếp cận những gia đình ham giàu sang như nhà bác.”
Tiếng xì xào bùng nổ như bom nổ. Một bà hàng xóm nhanh tay nhặt chiếc lắc tay Thu rơi xuống, cắn thử rồi nhổ toẹt: “Vàng giả! Đen xì bên trong!” Thu chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống khóc lóc thảm thiết: “Tôi không biết… bố tôi…”
Bà Hà lao tới túm tay tôi, móng tay dài cào vào da thịt: “Mày vu khống! Nhà thông gia tao giàu nứt đố đổ vách!” Tôi gạt nhẹ tay bà, giọng trầm xuống nhưng đầy day dứt: “Bác già rồi mà vẫn ham phù hoa. Bác chê cháu quê mùa, nghèo. Nhưng đồng tiền cháu kiếm được sạch sẽ, bằng mồ hôi nước mắt, bằng những đêm thức trắng làm hồ sơ, những chuyến công tác xa nhà. Còn con dâu bác đây…”
Tôi ra hiệu. Đồng đội bước tới còng tay Thu. Tiếng cạch khô khốc vang lên giữa rạp cưới sang trọng. Khách khứa nhốn nháo, có người livestream, có người xì xào: “Thùng rỗng kêu to. Bà Hà nổ banh xác là vàng thật, của hồi môn cân cân…”
Bà Hà ôm ngực lảo đảo, ngã vật ra sàn ngất lịm. Long đứng chết trân, nước mắt chảy dài trên má. Anh nhìn tôi, giọng run rẩy: “Tâm… em cứu anh… sao em biết?”
Tôi thở dài sâu, ký ức ùa về như sóng dữ. Những đêm tôi khóc một mình trong phòng trọ chật hẹp, mùi ẩm mốc, nỗi cô đơn đè nặng. “Chuyên án này theo dõi nửa năm. Nếu hôm nay tôi không đến, ngày mai cô ta sẽ ôm tiền mừng cưới và sổ đỏ nhà bác mà biến mất. Lòng tham của bác đã mở cửa cho lừa đảo bước vào.”
Tôi không ở lại xem cảnh hỗn loạn. Lệnh bắt hoàn tất, tôi chào đồng đội rồi quay về xe. Bà Hà tỉnh lại khóc nức nở, đấm ngực: “Tôi sai rồi… Tâm ơi mẹ có mắt như mù…” Tiếng khóc ấy vang vọng, nhưng lòng tôi chỉ thấy trống rỗng.
Trên xe chạy về đơn vị, tôi tháo mũ kê, nhìn ra cánh đồng lúa xanh mướt. Ba năm trước tôi rời nhà trong mưa, tay trắng, lòng tan nát. Giờ tôi tự đứng trên đôi chân mình. Cuối tuần tôi về quê thăm mẹ, thèm canh cua rau đay mẹ nấu. Ngồi ăn cơm dưới ánh đèn vàng vọt, tôi kể chuyện. Mẹ chỉ xoa đầu tôi, giọng nghẹn ngào: “Con làm tốt rồi con ạ.”
Còn bà Hà và Long? Họ bán nhà trả nợ, đám cưới tan tành, tiếng xấu đồn xa. Long ly hôn Thu ngay tuần sau. Bà Hà không dám ra khỏi nhà, ngồi một mình trong căn phòng trống trải, ân hận muộn màng.
Tôi không oán hận nữa. Chỉ thấy tiếc cho những ai vì tham lam mà đánh mất tất cả. Những vết thương ba năm trước không cần tha thứ, chỉ cần thời gian và chính mình đứng dậy. Nhìn nắng chiều trên ruộng đồng, lòng tôi nhẹ nhõm lạ thường. Đời người đôi khi trêu ngươi thật. Bà Hà muốn sỉ nhục tôi để hả hê, nhưng chính bà lại tự tay kéo tai họa về nhà. Còn tôi, chỉ làm đúng phận sự, và vô tình cứu chính gia đình từng hủy hoại tôi.

 

error: Content is protected !!

 

Nguồn: https://fleuri.info/21841/#goog_rewarded

Facebook
Twitter
LinkedIn
Pinterest
Pocket
WhatsApp

Never miss any important news. Subscribe to our newsletter.

Related News

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Never miss any important news. Subscribe to our newsletter.

Recent News

Editor's Pick