Tôi 65 tuổi. Và sau 37 năm chung sống, tôi bị chính người chồng của mình rời bỏ

Facebook
Twitter
LinkedIn
Pinterest
Pocket
WhatsApp

Tôi 65 tuổi. Và sau 37 năm chung sống, tôi bị chính người chồng của mình rời bỏ. Ngày ly hôn, ông Thuận – chồng cũ của tôi – đưa cho tôi một chiếc thẻ ngân hàng, bảo rằng trong đó có 3 triệu, đủ để tôi “xoay xở vài tháng”. Ông nói nhẹ như thở, như thể cuộc hôn nhân mấy chục năm chỉ đáng giá mấy tờ tiền lẻ. Tôi nhìn tấm lưng lạnh lùng của ông bước ra khỏi phòng xử, lòng nghẹn đến mức không thở được. Tôi giữ thẻ lại, không phải vì cần tiền, mà vì nó giống như cái gai tôi không thể nhổ ra.

Tôi sống âm thầm trong căn phòng trọ chật hẹp, kiếm sống bằng đủ thứ việc lặt vặt: nhặt ve chai, giữ xe, dọn nhà thuê. Mấy năm đầu sau ly hôn là khoảng thời gian u tối nhất trong đời tôi. Những khi thèm một bữa cơm tử tế, tôi cũng không dám đụng đến 3 triệu đó. Không phải tôi giàu, mà vì tôi không muốn chạm vào thứ ông bố thí cho mình. Tôi ghét nó. Ghét cái ngày tôi bị bỏ lại. Ghét cái cảm giác mình bị xem như gánh nặng.

Thời gian như một con dao cùn, cứa vào mình chậm rãi nhưng đau dai dẳng. Tôi già đi nhanh chóng. Có những ngày đứng lên còn không nổi. Con cái thỉnh thoảng ghé thăm, dúi cho tôi ít tiền, nhưng chúng có gia đình riêng, tôi không dám kể bệnh tình của mình để khỏi phiền chúng. Tôi cứ thế mà sống, cầm cự qua ngày.

Cho đến hôm đó, tôi ngất ngay trước cửa nhà trọ. Bác sĩ bảo tôi bị suy dinh dưỡng nặng, cần viện phí lâu dài. Tôi không còn cách nào khác. Ở cái tuổi này, cuối cùng tôi cũng quyết định rút số tiền trong chiếc thẻ suốt năm năm qua tôi vẫn trốn tránh. Tôi nghĩ: “Nó chỉ có 3 triệu thôi. Nhưng lúc này, 3 triệu cũng cứu được mình vài ngày.”

Sáng hôm sau, tôi đến ngân hàng, hai tay run rẩy đưa thẻ cho cô nhân viên. Tôi bảo: “Cô rút hết giúp tôi.” Trong lòng vẫn nghĩ lát nữa mình sẽ cầm vài tờ tiền rách bươm, rồi lại quay về căn phòng trọ ẩm ướt ấy.

Nhưng cô nhân viên cứ nhìn màn hình rất lâu, rồi nhìn tôi đầy lạ lẫm. Tôi thấy tim mình đập mạnh, lo sợ có gì đó sai sót. Tôi hỏi: “Có gì không ổn sao cháu?” Cô gái trẻ nuốt nước bọt, nói nhỏ:
“Cô… số tiền trong tài khoản của cô không phải 3 triệu.”

Tôi khựng lại. “Là bao nhiêu?”

Cô ấy in sao kê, đẩy về phía tôi.
Tôi nhìn xuống tờ giấy… rồi tim tôi như ngừng đập.

983.000.000 đồng.
Gần một tỷ.

Tôi sững người. Tôi tưởng mình đọc nhầm. Tôi nheo mắt, xoay tờ giấy lại, nhìn thêm lần nữa. Vẫn là con số đó. Tôi thấy đầu óc quay cuồng, chân tay lạnh buốt.

“Tại sao… lại có nhiều tiền đến vậy? Tài khoản này… của ai chuyển vào?”

Cô nhân viên kéo màn hình lại gần tôi. Một cái tên quen thuộc hiện lên trong những dòng chuyển tiền đều đặn suốt 5 năm nay.

THUẬN.

Tôi chết lặng.
Không thể nào.
Ông ấy bỏ tôi. Ông ấy lạnh lùng đến tàn nhẫn.

Vậy sao 5 năm trời ông âm thầm chuyển tiền, tháng nào cũng gửi? Có tháng 10 triệu, 15 triệu, thậm chí 30 triệu. Không thiếu một lần.

Nguồn: https://dailenewsss.com/hattt/toi-65-tuoi-va-sau-37-nam-chung-song-toi-bi-chinh-nguoi-chong-cua-minh-roi-bo/

Facebook
Twitter
LinkedIn
Pinterest
Pocket
WhatsApp

Never miss any important news. Subscribe to our newsletter.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Never miss any important news. Subscribe to our newsletter.

Recent News

Editor's Pick