Đêm tân hôn, căn phòng vốn là của Hùng trước đây được dán chữ Hỷ đỏ rực, nhưng không khí đặc quánh sự u ám. Diễm ngồi bên mép giường, bàn tay run rẩy mân mê tà váy cưới. Cô ta liếc nhìn cụ Thưởng đang chậm rãi chốt chặt cửa phòng, giọng cụ vẫn khàn đặc nhưng uy lực lạ thường:
– “Diễm, đến đây ngồi với tôi.”
Diễm gượng cười, sà vào lòng cụ, giọng nũng nịu: – “Mình mệt rồi, nghỉ ngơi thôi anh. Từ nay em là vợ anh, tiền bạc và mấy mảnh đất của anh cứ để em lo…”
Cụ Thưởng không đáp, cụ thong thả tháo chiếc đồng hồ vàng trên tay, rồi bất ngờ lấy từ túi áo ra một chiếc điện thoại cũ – chính là điện thoại của Hùng, đứa con trai vừa nằm xuống. Cụ bấm mở một đoạn video bí mật đã được phục hồi.

Trong video, Diễm đang cười nói với một gã đàn ông lạ mặt, bàn mưu cắt dây phanh xe của Hùng để chiếm đoạt số tiền bảo hiểm khổng lồ và căn nhà mặt phố. Tiếng Diễm trong clip lạnh lùng: “Lão già ấy sắp chết rồi, chỉ cần thằng Hùng đi trước, tôi sẽ dỗ cho lão ký giấy sang tên tất cả cho tôi.”
Mặt Diễm tái dại, không còn một giọt máu. Cô ta định nhào tới giật chiếc điện thoại nhưng cụ Thưởng đã nhanh tay đẩy mạnh cô ta ngã xuống sàn. Cụ đứng thẳng dậy, vứt bỏ chiếc gậy chống, ánh mắt tinh anh và sắc lẹm, không hề có vẻ gì là một ông già lú lẫn.
– “Cô tưởng tôi cưới cô vì ham hố cái sắc đẹp tàn tạ đó sao? Tôi cưới cô để giữ cô lại trong ngôi nhà này, để cô không thể bỏ trốn trước khi công an thu thập đủ bằng chứng. Tôi đã âm thầm phối hợp với họ suốt một tháng qua.”
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở. Không phải khách khứa, mà là các chiến sĩ công an ập vào. Cụ Thưởng nhìn Diễm đang bị khóa tay, giọng cụ nghẹn lại vì uất ức: – “Con trai tôi có thể dại khờ vì yêu cô, nhưng tôi thì không. Tôi cưới cô là để đưa cô ra trước vành móng ngựa, bắt cô phải trả giá cho mạng sống của con tôi!”
Hóa ra, cái đám cưới linh đình ấy chỉ là một cái bẫy “mèo vờn chuột” hoàn hảo. Cụ Thưởng đã hy sinh danh dự của một đời lão già để diễn một vở kịch cuối cùng, tiễn kẻ sát nhân vào tù ngay trong đêm mà cô ta tưởng rằng mình đã chạm tay vào vinh hoa phú quý.
Sáng hôm sau, cụ Thưởng lẳng lặng tháo bỏ chữ Hỷ, thay bằng tấm rèm trắng. Cụ quỳ trước bàn thờ con trai, nước mắt già nua lã chã rơi: – “Hùng ơi… bố đòi lại công bằng cho con rồi.”
Cả làng xóm khi hay tin đều bàng hoàng. Những lời mỉa mai, khinh rẻ trước đó giờ biến thành sự kính nể và xót xa khôn nguôi cho người cha vĩ đại đã dùng chút sức tàn để bảo vệ lẽ phải cho đứa con tội nghiệp.

















